Saturday, November 21, 2015

3 - TAM CÔNG

3 - TAM CÔNG
Tý thời, 17 tháng 8 Canh Tý (07-10-1960)
(Tái cầu:)
THI
BẠCH tâm minh hội lý thâm uyên,
HẠC tấu thành chương đạo phổ truyền;
ĐỒNG giải phương đồ Thiên chức hoá,
TỬ sanh đắc pháp trứ chơn duyên.
BẠCH HẠC ĐỒNG TỬ, Tiểu Thánh chào mừng chư Thiên mạng và đàn tiền nam nữ. Giờ nay, Tiểu Thánh thừa lịnh CHÍ TÔN báo cơ. Vậy tất cả nghiêm chỉnh tâm thần tiếp lịnh. Tiểu Thánh xin chào...
(Tiếp điển:)
Thầy các con, thầy mừng tất cả các con.
THI
NGỌC chiếu long lanh thể sắc cao,
HOÀNG môn còn đợi những con nào;
THƯỢNG tâm sắp sẵn trung, thành, tín,
ĐẾ nghiệp thừa truyền mới trọn giao.
Cười....Giờ nay, Thầy ngự bút đề bài dạy Đạo cho các con. Bộ “TAM THỪA CHƠN GIÁO” Thầy lập hôm nay là ban trọn hồng ân cho các con nam nữ được trọn tiếp ánh quang mà lần về nguyên vị. Vậy các con cả nam như nữ đều thanh tịnh cõi lòng đón lấy từ ân của Thầy ban bố để nuôi dưỡng tâm hồn và đủ phương tiện các con phổ truyền yếu lý mà lập công bồi quả. Đàn nay Thầy thuyết minh “TAM CÔNG” tu tiến để các con hiểu hành nhiệm vụ thường xuyên.
Nầy các con ôi! Thầy hóa sanh vạn loại, trưởng dưỡng các con. Thầy đã ban cho tất cả một lẽ sống thuần nhiên, nhưng xét vì hiện tại, nói chung, con cái của Thầy đã quên mất cái truyền sắc thiện lương, tập nhiễm tục đời, trong ngày sống theo dục tình sai khiến, nên đôi hồi các con không nhận xét mọi hành vi cử chỉ đã làm thử xem có bổ ích gì trên phương diện tinh thần tiến hóa? Bởi lẽ, nên nhân loại ngày một phân tranh và quên hẳn con đường duy nhất của Thầy đã phân định.
Ngày nay, Thầy chuyển lập Tam Kỳ Phổ Độ, ban lại nguồn sống Thiêng Liêng, vạch đường chỉ hướng cho các con minh định công tu tức là trong việc thường ngày để các con khỏi phải quanh quẩn trong vòng tứ khổ. Thầy miễn lễ các con tịnh tọa.
THI BÀI
BÀI THỨ BA dạy cơ tiến hóa,
Cho các con mở khóa diệu minh;
Lối xưa Tiên Phật trọn gìn,
Là trường “công quả, công trình, công phu”.
Để vượt qua trần tù lao khổ,
Định thân tâm điều độ chơn nguơn;
Suốt thông lý ứng tuần huờn,
Đoạt cơ siêu thoát linh đơn kiết thành.
Công Phu” vốn nguồn sanh mạch cả,
Đức, Trí, Nhơn tiếp họa nên hình;
Tứ thời luyện giữ cao minh,
Nuôi hồn theo nhịp câu kinh tiếng lành.
Giờ phút thiêng niệm danh Tiên Phật,
Cảm kích lòng như khất như xin;
Như dâng hết cả chân tình,
Như nguyền đến cửa Thần linh thọ truyền.
Nhờ công phu con siêng học Đạo.
Nhờ công phu con bảo toàn căn;
Mới mong sửa đổi tánh hèn,
Mới thâu vọng tưởng, mới tăng an hòa.
Giữa biển khổ hồn pha sắc tục,
Sóng nhấp nhô cuộn thúc bầu không;
Miên man nhồi kiếp trần hồng,
Biết đâu bờ bến con mong thoát nàn.
Kìa huyết lệ trần gian sôi nổi,
Sớm, mai, chiều thúc hối thân sanh;
Mồi ngon vật chất câu giành,
Hơn thua còn mất chạy quanh nghiệp đời.
Nếu con chẳng kíp thời tu tỉnh,
Chẳng công phu ổn định tinh thần;
Khó mà tiếp mối đường chân,
Rồi ra Thiên tánh khi gần khi xa.
Thấy các con chưa gia công khó,
Việc kệ kinh chưa rõ sao sao;
Từ nay chăm chỉ lần vào,
Lập cơ nuôi dưỡng hống giao diên hòa.
Tiếp theo bài luận qua “Công Quả”,
Là trường thi khai hóa nghĩa đường;
Là tiền cất để lên đường,
Trong ngày chung kết hồi hương cảnh nhàn.
         Con chớ tưởng giàu sang thế cuộc,
Hỏi đời ưa bó buộc mà chi?
Trăm năm không hẹn đúng kỳ.
Thạch Sùng, Vương Khải còn gì thế gian?
Hay một giấc mơ màng mộng điệp,
Nợ phù tang nối tiếp gia truyền;
Để rồi tạo những oan khiên,
Nhồi căn ích kỷ đường Tiên khó về.
Sao chẳng biết đổi mê làm tỉnh?
Chút quả công sùng kính thể Trời;
Tạo thành cơ sở sáng ngời,
Từng khi phước thiện, từng nơi Đạo truyền.
Giúp vùa nhau ở yên thù tạc,
Cùng bạn hiền đạm bạc làm vui;
Phước duyên hưởng thú thanh mùi,
Khi chung nghĩa hiệp, khi nuôi chơn thần.
Việc công quả khi phần hình thức,
Nhưng cũng đồng lãnh vực linh thông;
Dặn con nhớ giữ không không,
Đừng lên tiếng cả, đừng mong tôn vì.
         Con hữu duyên gặp kỳ Đạo hóa,
Hồn Nam Bang họp cả giác thần;
Tiền đồ lắm vẻ thanh tân,
Điểm trang thể thống con lần nêu cao.
         Theo lối thẳng góp vào chương sự,
Bước “Công Trình” hội dự nữ nam;
Thì giờ rỗi rảnh con làm,
Dạy nhau lập chí lần đam đức hiền.
Bỏ thối xấu tư riêng tật đố,
Dạy cho nhau yếu tố yêu thương;
Bỏ đi những nỗi cang cường,
Dạy truyền hòa nhẫn nêu gương thuận tùng.
Bỏ những lúc nhàn dung đôi mách,
Dạy từng lời tư cách tiếp giao,
Bỏ xa thế lực phú hào,
Dạy tôn phẩm vị đặt vào nhơn phong.
Bỏ lối nói dài dòng tục tĩu,
Dạy học lời êm dịu thanh bai;
Bỏ khi lêu lỏng chiều mai,
Dạy nên cần mẫn giồi mài điểm linh.
         Tạo cảnh lạc hành trình đây đó,
Đem đức tài hóa độ trần vơi;
Công dư con giúp cho Trời,
Công dư con giúp cho người thôn lân.
Trước cửa Ngọc muôn tầng sáng chiếu,
Nếp tu trì chánh hiệu cao minh;
Ba công sắp để chương trình,
Đừng cho thiếu sót diệu linh rõ ràng.
Vạch lối đi khuôn vàng trao lại.
Đúc hồn thiên điểm sái kỳ ba;
Ngàn năm con gặp Đạo nhà,
Khai nguồn vô tận, tinh hoa độ đời.
THI
Độ đời lần giải bịnh trầm kha,
Bước lại đường tu nhớ đến Già;
Trang điểm tâm thần ngày sáng lạng,
Tất nhiên hạo khí tiếp giao hòa.
Bài tới đây vừa hết, vậy Thầy ban ân chung cho các con nam nữ. Thầy thăng...

2 - NGŨ GIỚI CẤM

2 - NGŨ GIỚI CẤM
Tý thời, 17 tháng 8 Canh Tý (07-10-1960)
THI
dân có biết Đạo Trời khai,
SƠN hiệp chơn nhơn chiếm thượng đài,
THÁNH xuất hựu thành công phổ tế,
MẪU minh cơ lý tiếp thời lai.
LÊ SƠN THÁNH MẪU mừng các con nam nữ. Giờ nay Ta thừa lịnh Đức DIÊU CUNG tiếp dạy đề tài Ngũ Giới Cấm, vậy các con an tọa nghe bài.
Cười..... Thật ra Đạo không có gì là răn cấm hạn chế, mà tại chúng sanh tập nhiễm trược trần tách xa lý Đạo. Nay các con đặt mình vào cửa Đạo tu hành tất nhiên phải cải tạo những thói hư, tục xấu tức là phải noi theo những điều răn cấm để trau dồi lấy phẩm hạnh.
Vì thế, năm điều giới cấm sau đây cũng như cái khuôn đạo đức để nén đúc tâm hồn cho các con trở nên tốt đẹp, thuần chơn, các con khá hiểu.
THI BÀI
BÀI THỨ HAI: dạy con thủ giới,
Năm điều răn tiến tới toàn thanh,
Vì rằng từ thuở tập tành,
Nặng mang cái kiếp thương sanh dãi dầu.
Rồi lầm lẫn biết đâu tội ác,
Rồi đê mê như giấc mộng truyền,
Nay con đã định tâm yên,
Đạo tràng học hỏi lời khuyên ghi lòng.
Một: khuyên con đừng mong hại vật,
Bởi “sát sanh” âm chất hao mòn,
Tuy rằng tánh mạng cỏn con,
Nhưng cơ tiến hóa sống còn luật chung.
Kìa giống thú biết cùng đoàn thể,
Có tánh linh biết kể mẹ con;
Nỡ nào yếu mất mạnh còn,
Không lòng từ ái miệng ngon ích gì?
Xưa KHỔNG THÁNH cơ vi hiểu được,
Nói nên lời mực thước dạy dân;
Văn thinh xúc động tâm thần
Kiến sanh chẳng nỡ dự phần chết oan.
Gẫm suy ra đến hàng đồng loại,
Người giữa người tất phải rộng thương,
Dù cho thể chất trăm đường,
Hồn thiêng có một nghĩa phương lâu dài.
Con rõ thông đề bài Giới Sát,
Giới sát là mở hoát đức Nhân:
Đức Nhân tiên phật tối cần,
Ngũ thường đệ nhứt hiệp phần giác linh.
Hai: khuyên con trọn gìn Giới Đạo,
“Du Đạo” là gian xảo mỵ tà,
Biết người, con phải biết ta,
Điều ta không muốn chớ ra cho người.
Đừng lường gạt mua mười bán chín,
Đừng mượn vay không tính không trừ,
Hoặc là nhặt cất của rơi,
Vật không phải nghĩa con thời tránh xa.
Trời ban sẵn lộc nhà con hưởng,
Tánh siêng năng nuôi dưỡng thường xuyên,
Sửa sang một mối tâm điền,
Của lành con sẽ vạn niên tiêu dùng.
Còn ăn mặc phải tùng giới Đạo,
Giới Đạo tròn mới tạo Nghĩa đương,
Nghĩa đương thể một con đường,
Vận hành đề mục ngũ thường thế gian.
Ba: khuyên con bảo toàn giới sắc,
Tức “Tà dâm” là giặc si tình,
Đừng lòng đổi bạn làm xinh,
Xuôi theo đàng điếm dục tình loạn luân.
Đạo phu thê thừa vưng phải cách,
Tiếp giao nguyền trong sạch mới lên,
                  Ngoài ra anh chị dưới trên,
Xem như ruột thịt đáp đền nghĩa thân.
Vì đời nay đa phần tệ hại,
Giới cấm này con phải kiên trinh,
Nói năng cử chỉ dung hình.
Lòng trong thẳng thắng, ngoài minh định thường.
Xét cho kỹ đề chương giới sắc,
Giới sắc là qui tắc Lễ nghi,
Lễ nghi phải cách hợp thì,
Ngũ thường Thánh hóa thành trì thứ ba.
Bốn: khuyên con lánh xa “tửu nhục”.
Việc uống ăn trong đục phân rành,
Nhớ rằng khởi điểm loạn sanh.
Muội mê thần trí giựt giành đó đây.
Đã phung phí thêm rày lắm chuyện,
Đã mệt thân còn biến linh quang,
Ma men nhập nội tâm bàn,
Là công tu dưỡng muôn ngàn tiêu tan.
Đường Thiên lý thênh thang sáng lạng,
Con lộ hành ngày tháng lo đi.
Đi cho kịp hội khoa kỳ,
Có đâu chểnh mảng theo bì rượu ngon.
Nay Mẹ phán ngòi son giới tửu,
Để mỗi con trí tựu thần an,
Trí thần quí giá muôn ngàn,
Ngũ thường ghi chú vào hàng thứ tư.
Năm: khuyên con giữ từ lời nói,
Một tiếng ừ xông khói bền lâu,
Hễ mà thất thiệt đôi câu,
Coi như nước chảy qua cầu ngược xuôi.
Hay “vọng ngữ” là nuôi thất tín,
Mất người tin khó định lập thân,
Khoe khoang láo xược ai gần,
Siểm gièm bịa đặt xa lần đệ huynh.
Cũng đừng có thêu hình dệt bóng,
Xúi giục người tánh nóng giận lây,
Lỗi người đâm điểm quấy rầy,
Ít mà sanh chuyện nói trây ra nhiều.
Tội vọng ngữ khó tiêu giải được,
Nên ngũ thường đại lược thứ năm,
Hiểu rồi con rán thận tâm,
Nói lời minh chánh khỏi lầm hư danh.
Năm điều răn đành rành biện giải,
Mỗi một con điểm lại thân tu,
Đừng cho hư nát lu bù,
Ấy là then chốt công phu đắc truyền.
Bậc Tiểu Thừa nối liền thường đạt,
Đứng làm người phẩm chất nghi dung,
Nêu ra cho thế gian tùng,
Nguyện thành con trẻ trường chung mở lòng.
THI
Lòng hằng khuya sớm trẻ toan lo,
Bước Đạo lần lên gắng chí dò,
Rộng mở tinh thần sưu chánh lý,
Trọn làm đạo đức giải nguyên do.
Giới quy luyện tánh cần trau sửa,
Luật pháp giữ lòng phải đắn đo,
Gỡ mối giây oan tầm phước huệ,
Nhân nào quả nấy chớ so đo.
Tái đàn sẽ có CHÍ TÔN thân lâm minh huấn. Cho nghỉ một giờ để chỉnh đốn trọn lễ tiếp nghinh. Thôi Thánh Mẫu ban ân chung. Thăng...

1 - CƠ LẬP GIÁO

1 - CƠ LẬP GIÁO
Đàn Tý Thời, đêm 16 tháng 8 năm Canh Tý (6-10-1960)
 (Tái cầu:)
THI
THÁNH hóa phân phàm độ chúng sanh,
MẪU truyền chơn giải lý nguyên hành,
DIÊU diêu đối cảnh hồi minh chiếu,
CUNG hạ nhi tâm đắc nguyện thành.
Mẹ mừng tất cả các con nam nữ. Giờ Mẹ đại lược về “Cơ Lập Giáo” của THƯỢNG ĐẾ trong thời kỳ này để cho các con có một lập trường rõ ràng trên bước đường tu học và xây dựng Đạo.
Đạo khai theo số hệ, Đạo bế tại nhơn tâm, ba nguơn tiếp diễn, theo sự vận chuyển tuần huờn của Tạo Hóa không ngừng để tiêu diệt mà cũng để bảo tồn cho vạn linh sanh chúng.
Ba Nguơn là: Thượng nguơn, Trung nguơn và Hạ nguơn.
Thượng nguơn là nguơn gầy dựng càn khôn vũ trụ. Loài người lúc mới sanh tánh chất thiện lương vui theo lẽ Trời, an cư lạc Đạo, nên gọi là nguơn Thượng đức.
Trung nguơn là nguơn hội giữa nhơn loại, bước vào đường tương tàn, tương sát, mạnh được yếu thua vì đã thâm nhiễm nhiều nết xấu tật hư, bởi thế Trung nguơn gọi là nguơn Tranh đấu mà cũng là thời kỳ cho các Thiên mạng xuất thế để hóa độ chúng sanh hồi đầu hướng thiện.
Hạ nguơn là nguơn hội chót trong con số đại luân hồi của thiên địa, hiện nay, các con đang sống trong thời kỳ Hạ nguơn mạt kiếp.
Đau đớn thay! Nhơn loại ngày một tăng cao ác nghiệp, đang lôi cuốn nhau, xô đẩy nhau vào con đường sát phạt chiến tranh, không thiết kể đến tình đồng loại, nghĩa tương thân, nên cái triệu chứng diệt vong sắp cận kề nếu không biết dụng thần phương để xoa dịu vết thương lòng đang rào rạt cuộn trào nơi dòng máu oán hận sục sôi. Thần phương tức là Đạo lý vậy.
Đức Thượng Đế, Cha chung của nhơn loại, vì lòng từ bi thương xót đám sanh linh là con cái của Ngài đang say sưa chìm đắm trong cảnh khổ đời, không biết đâu là đường lối thoát ra. Ngài mới vận dụng cơ linh lập nền pháp chánh, mở rộng con đường duy nhứt trong thời buổi này để cứu vớt những duyên phần trở về với nguồn sống Thiêng Liêng ngỏ hầu lập nên đời Thượng Đức. Các con nay đã gặp phước Trời ban bố thì hãy hiểu nguyên do mà nuôi lần thiện tín.
THI
Con tầm cho thấu Đạo minh tân,
Của Đấng Trời Cha đã định phân;
Nhẹ bước con thoàn trên sóng tục,
Kỳ ba cứu rỗi trẻ nguyên nhân.
THI BÀI
BÀI THỨ NHỨT dạy con tường tận,
Lý thâm uyên chuyển vận Kỳ Ba,
Đã rằng Tam Giáo chung nhà,
THÍCH, NHO, GIA, LÃO cũng là đồng nguyên.
Thế thì nay khai truyền chi đó?
Đạo Cao Đài hoặc có dư không?
Thế gian đều sẵn phước hồng,
Thống truyền cựu pháp Tây Đông đã rồi.
Này con ôi! Khúc nôi cho rõ,
Luật tuần huờn điều độ Hóa Công,
Xưa qua nay lại giáp vòng,
Dinh, hư, tiêu, trưởng, nằm trong pháp đồ.
Cơ tiến hóa khởi hồ sơ tận,
Lý Tam Nguơn định vận nhân hoàng,
Nay thời mạt pháp chuyển sang,
Nhơn tâm bất nhứt cơ hàn tánh linh.
Con thử xem tiền trình thế hạ,
Phải chăng là tai hoạ rấp ranh,
Nghiệp trần chồng chất biến sanh,
Đưa người vào chốn lợi danh khổ đời.
Quên tất cả những lời chơn thật,
Đức thuần lương còn mất chẳng màng,
Miễn sao hưởng đặng giàu sang,
Mặc tình đồng loại chứa chan mạch sầu.
Nạn chiến tranh hoàn cầu khai diễn,
Lo sát sanh thị hiện nhân quần;
Hỏi ra còn cảnh nào hơn,
Cha, con, chồng, vợ căm hờn nghịch nhau.
Trạng huống ấy khổ đau có biết!
Con tìm xem phát tiết do đâu?
Lấy chi giải hết mộng sầu?
Ai người cứu vãn hoàn cầu chúng sanh?
Chỉ có một nguồn lành chung cổ,
Của Thiên Công tận phổ lý truyền,
Điểm thành sắc tứ công nhiên,
Vô biên vô lượng đức hiền độ sanh.
Học thấu đáo con nhanh định trí,
Tu cho rành yếu lý cổ kim,
Lần trong sử Đạo kiếm tìm,
Từng cơ chỉnh đốn điểm thêm cảnh đồ.
Mỗi Giáo Chủ thể phô Thiên mạng,
Phật, Thánh, Tiên đăng bảng công trình,
Chia nhau độ dẫn toàn linh,
Thống truyền nối tiếp khai minh phước đời.
Với sứ mạng đúng thời xuất hiện,
Nhứt, nhị kỳ vận chuyển thần quang,
Luận phân tà chánh đôi đàng,
Hiệp trong thể hóa bảo toàn cơ Thiên.
Nền cựu pháp lưu truyền tuy sẵn,
Nhưng quá thời nên chẳng hiệu đương,
Hẳn nhiên khắp chốn thánh đường,
Rạt rào vọng tưởng tổn thương tinh thần.
Một yếu tố trọng phần sai lạc,
Là phân tranh bài bác lẫn nhau,
Than ôi! Đạo há hai màu,
Đời lo chiến đấu, Đạo cầu tư riêng.
Nay Thượng Đế mối giềng vạn loại,
Thương thế gian ngoắc ngoảy tội tình.
Công Đồng mở Hội Bình Linh,
Tam Kỳ ân xá tuyên minh lý Trời.
Đem trở lại những lời minh triết,
Sáng soi chung bí quyết Tây Đông.
Nhận nhìn chánh tín một dòng,
Cứu đời tai biến phổ thông Đạo truyền.
Con nay gặp ân Thiên ban bố,
Thì quyết lên tự độ lấy con.
Bền tâm nối bước cho dòn,
Ra công mài sắt để còn nên kim.
Lời Mẹ dạy suy tìm cho kỹ,
Học phải hành chánh lý mới minh,
Trước tiên con cứu lấy mình,
Rồi đem gương sáng diện trình thế gian.
Lẽ sống chung bảo toàn vạn loại,
Đạo thuần chơn biến giải muôn nghìn,
Nhiệm mầu nhỏ nhít rộng thinh,
Tu cao càng thấy hành trình thêm cao.
Con bền chí đi vào bước một,
Để hoàn thành then chốt tu thân,
Từ đây ôn lại từng phần,
Vì con còn những xa gần học tri,
Tiếp đàn chuyển dạy giới quy.
Thôi Mẹ ban ân hồng cho mỗi con. Mẹ thăng...

LỜI TỰA TAM THỪA CHƠN GIÁO

LỜI TỰA
Thành kính giới thiệu Bộ Kinh
TAM THỪA CHƠN GIÁO
Cảnh trần hoàn là “nơi sống gởi, thác về”, là “chốn trả vay, vay trả”! Vay những chi mà trả những chi? Vay là vay những nghiệp chướng, những tiền khiên oan trái trong không biết bao nhiêu kiếp trước. Trả là kiếp này luân hồi trở lại thế gian để thanh toán nợ ấy. Nhưng, khổ nỗi là: nợ xưa chưa trả hết mà vì thiếu sự giác ngộ, lại phải vay thêm! Lời vốn cứ thế mà tăng, theo đà lũy tiến! Vì lẽ đó mà hồn người cứ quanh đi quẫn lại, tử tử sanh sanh, kiếp này chuyển sang kiếp khác, không lúc nào thoát được! Về điểm này Đức LÝ ĐẠI TIÊN có dạy như sau:
Luân hồi nhiều kiếp khó leo lên,
Lầm lỗi nhiều lần mất tuổi tên;
Lẩn quẩn thế gian dường kén nhộng,
Biết thời tu niệm mới an bền.
Trong bài thơ này LÝ ĐẠI TIÊN đã chỉ cho người trần lối thoát khỏi vòng luân hồi. Lối ấy là con đường tu niệm vậy.
Thật thế, cảnh diêm phù này là cảnh vô thường. Nhứt nhứt việc chi, từ vật chất đến tinh thần như: lợi lộc, quyền thế, giàu sang, phú quí, gia viên điền sản, vàng bạc, châu báu, v.v. đều là mộng huyễn, bào ảnh cả! Cho đến tình cha mẹ, vợ con, anh em, chồng vợ, mà còn không bền thay, thì thử hỏi người trần có nên lấy cái "hư" mà làm cái "thực" chăng?
Vậy sống ở đời, ta phải bỏ giả theo chân, bỏ hư theo thực, mới là đúng lý đương nhiên. Cái chân, cái thực, cái mục đích tối thượng của sự luân hồi chuyển kiếp, hay nói riêng cho một đời người là sự tiến hóa không ngừng để đến mức cuối cùng chìm vào biển sâu là cảnh Niết Bàn vậy. Muốn được tiến hóa không ngừng thì ngay tại kiếp này, theo lời của LÝ ĐẠI TIÊN đã dạy, con người phải "tu".
Sự tu niệm không phải là việc "nhảy vọt", việc "nhảy lớp" như lối thường tình mà, trái lại, phải tùy theo duyên nghiệp, tùy khả năng của đương kiếp mà tuần tự nhi tiến, trước thấp sau cao, bước bước nào chắc bước nấy. Vì thế mà ĐẤNG CHÍ TÔN đã có lần để lời khuyên như sau:
"Chậm chậm mà đi, hỡi các con!
Bến gai nặng lội cũng hay mòn!"
Và hiện nay, để giúp chư Thiện tín lần bước chông gai trên con đường tu hành mà khỏi vấp ngã, ĐỨC DIÊU TRÌ KIM MẪU, nhơn dịp mở khóa Hạnh đường vừa rồi, trong sáu ngày liền, đã hội chư PHẬT, TIÊN, THÁNH, THẦN, lâm đàn tả bộ kinh "TAM THỪA CHƠN GIÁO" vạch rõ con đường tu tiến thích ứng cho mỗi cấp bậc. Bộ kinh này gồm ba quyển như sau:
Quyển I: (thuộc về Tiểu Thừa): Dạy phép giữ Đạo căn bản mà mỗi Thiện tín cần phải có để xứng đáng là tông đồ trong nền chánh giáo.

Quyển II: (thuộc về Trung Thừa) : Dạy phép chánh kỷ hóa nhân, các thiện tín sẽ trở thành những chức sắc, chức việc, xả thân hành Đạo, sẽ đủ phương tiện đóng góp tinh thần thuần chơn vào công việc xây dựng truyền thống đạo đức cho hiện tại và tương lai.
Quyển III: (thuộc về Thượng Thừa) : Dạy cơ siêu thoát bí truyền, để vị nào công quả đầy đủ sẽ noi theo đó mà luyện thành phẩm vị thiêng liêng nơi cảnh thượng.
Lần đầu tiên Quyển I được ban hành rồi sau này lần lượt sẽ đến hai quyển sau.
Quyển I : Gồm có 10 mục hay là 10 bài học như sau:
Bài thứ nhứt: Luận về thuyết Tam Giáo đồng nguyên, về sự suy đồi, về tinh thần đạo đức của nhơn sanh và về sự cần thiết phải tu.
Bài thứ hai: Luận về ngũ giới cấm.
Bài thứ ba: Luận về cơ tiến hóa trong đường tu hành (đại cương).
Bài thứ tư: Luận về đề tài: Trai minh tường giải (Sự trì trai).
Bài thứ năm: Luận về “cách lập chí”.
Bài thứ sáu: Luận về hai chữ “Trinh liệt”.
Bài thứ bảy: Luận về “Đạo Tam tùng”.
Bài thứ tám: Luận về “Tứ đức”.
Bài thứ chín: Luận về “Bát bửu”: Hiếu, Đễ, Trung, Tín, Lễ, Nghĩa, Liêm, Sỉ.
Bài thứ mười: Luận về khắc kỷ, tu thân.
Tại sao ĐỨC DIÊU TRÌ KIM MẪU và chư PHẬT, THÁNH, TIÊN, THẦN đều đồng ý cho ban hành Quyển I dạy về Bậc TIỂU THỪA trước tiên? Nếu xét cho kỹ thì ta sẽ thấy lý sâu xa chính đáng của việc ấy.
Bậc TIỂU THỪA là cấp bậc dành cho chư thiện tín trong một tôn giáo, nhưng kỳ thật nó là nền tảng vì nó bao gồm đa số nhơn sanh. Giáo huấn của Bậc TIỂU THỪA phần lớn chú trọng về Nhân đạo, nghĩa là: Đạo làm người từ trong gia đình đến xã hội. Nhơn đạo có tròn thì mới bước qua Tiên Đạo, Phật Đạo được. Bởi thế mới có đoạn Thánh giáo dạy như sau:
"Thế tưởng vậy là tu Nhân đạo,
Nào hay rằng Thiên đạo bởi đây!
Không tu Nhân đạo cho dày,
Mong thành Thiên đạo mặc may làm gì?"
Lại nữa, luận về Nhân đạo, ĐẤNG CHÍ TÔN có dạy như sau:
“Các con coi trên Thiên Đình có vị Tiên, Phật nào mà thất trung, thất hiếu bao giờ?”
Ngay khi mở Đạo nhiều vị vừa mới nhập môn cầu đạo đã toan ly gia cắt ái theo Thiên Đạo (luyện Đạo). Thấy vậy các Đấng Thiêng Liêng nhiều lần giáng cơ khuyên rằng: "Dục tu Thiên Đạo, tiên tu Nhơn Đạo, Nhơn Đạo bất thành, Thiên Đạo viễn hỷ!".
Nay trong sanh chúng mối nhân luân đã suy đồi quá nhiều, Bát Bửu nói trên không còn giữ được lấy một điều thì đem Thiên Đạo ra mà nói chẳng khác nào xây lâu đài trên nền móng bằng tre, bằng cát vậy! Giúp mọi người, nhứt là trong giới tu hành, làm tròn bổn phận làm con, làm chồng, làm vợ, làm cha, làm mẹ v.v... là một việc khá nặng nề rồi. Ấy là Đạo Trời góp phần vào công việc xây dựng xã hội đó.
Vậy thiết tưởng chức sắc, chức việc thuộc các Hội Thánh nên đặc biệt chú trọng về Quyển I của Bộ Kinh TAM THỪA CHƠN GIÁO này và phổ biến trong đại chúng, bất luận Đạo hay Đời.
Giữa thời Hạ nguơn mạt kiếp, nhơn sanh đang đắm đuối trong biển lợi danh, dở sống, dở chết trong cảnh đạn tên nước lửa, quyển I của Bộ Kinh TAM THỪA CHƠN GIÁO này hẵn thật là một hoàn linh đơn vừa phá mê vừa bổ sức để lành mạnh hóa tâm hồn của mỗi cá nhân, hầu sáng suốt mà nhận định con đường cứu rỗi của chính mình trước cảnh tang thương!
Cầu xin ĐỨC DIÊU TRÌ KIM MẪU và Chư PHẬT, TIÊN, THÁNH, THẦN, ban ân lành cho những vị hân hạnh được đọc quyển kinh này.
Saigon, ngày 3 tháng 5 năm Đại Đạo thứ 36 (15-6-1961)
Rất lòng thành kính
HUỆ LƯƠNG kính bút
(Thừa vâng sắc lịnh Đức LÝ GIÁO TÔNG giáng tại Huờn Cung Đàn, Hợi thời 29-4 Tân Sửu (12-6-1961).